Cầm tay em đi anh, em se hôn lên đôi mắt anh mệt mỏi Và dẫn anh về một tối Sương mờ đỉnh Spellman
khi hơi thở anh xưa tàn mùa đông Và tóc em mềm hơn gió núi khi tình yêu và cuộc đời là một Và đất trời thu hẹp trong một góc Thụ Nhân
ta sẽ trở về, anh biết không Để nói cùng cây thông già chờ đợi, ta vẫn là ta, ba mươi năm mòn mỏi Trên đường đời nắng dọi mưa mau
anh sẽ ngồi nơi bậc thềm xưa Như chàng sinh viên năm nào háo hức Mắt theo dõi trăm tà áo dài tha thướt Và tìm được em
anh sẽ ôm em trong tay Như chàng sinh viên năm nào nhút nhát rung động vỡ tung lồng ngực Lần đầu hôn em.
ta se đứng nơi san giang đường xưa Đếm ngày và đêm như ta đã đếm Mùa hè, mùa thi, tương lai tìm kiếm Nhưng ta sẽ tìm lại nhau Và di vãng trong lần trở về nay. |